Đặc trưng này giúp cho các doanh nghiệp và quốc gia có được những khả năng và cơ hội vô hạn cho phát triển mà thế giới thực trước đây không cho phép. Đồng thời, đặc trưng này cũng sẽ thẳng tay đẩy lại phía sau những doanh nghiệp và quốc gia trù trừ trong nắm bắt Hành động này đánh dấu sự trở lại của anh sau chuyến công tác ồn ào ở Tây Ban Nha. NSND Trung Hiếu, Giám đốc Nhà hát Kịch Hà Nội trả lời Tiền Phong chiều 3/9 về việc xử lý viên chức, diễn viên Hồng Đăng đi nước ngoài chưa xin phép. Hồng Đăng đã có dòng trạng thái Tổng mức tiền phạt đối với trường hợp này là 264 triệu đồng. do điều khiển xe đầu kéo BKS 73H-005.95 kéo rơ-moóc 73R-010.07 chở hàng siêu trọng không có giấy phép lưu hành và điều khiển xe đầu kéo BKS 73H-005.95 kéo rơ-moóc 73R-010.07 mà tổng trọng lượng của xe vượt Người Ikaria không chỉ sống lâu mà khi qua đời đa phần trong trạng thái tự nhiên không bệnh tật. The Guardian từng đăng tải câu chuyện về Kostas Sponsas, một người Ikaria bản địa từng mất một chân ở Albania trong chiến tranh, đã mừng sinh nhật tuổi 100 năm 2013. GD&TĐ - Viện Văn học thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam vừa có kết luận vụ sách được trao giải thưởng Tác giả trẻ bị tố đạo văn. Cuốn sách Phê bình phân tâm học phía của những ám ảnh nghệ thuật. Sự việc về cuốn sách "Phê bình phân tâm học phía của TPO - Báo chí Thái Lan đưa tin Bộ Nông nghiệp nước này cho biết đã đạt thỏa thuận với Việt Nam để nâng giá gạo xuất khẩu nhằm bù đắp chi phí sản xuất tăng cao. Bộ Ngoại giao khẳng định Việt Nam luôn tôn trọng quy tắc thị trường và các hiệp định quốc tế. Tại iWaq. Contents1 Giới thiệu Truyện Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Tên truyện gốc Không hợp quy củThể loại Cổ đại, hài hướcEditor Ngọc dễ thươngĐộ dài 20 chương + Ngoại truyện Nghe nói, mỗi khi Tề Thái hậu của Từ Ninh cung nổi giận chỉ có Uy Viễn tướng quân mới giải quyết được. “Ai, tất cả các ngươi đều ức hiếp bà lão này, nói thì hay lắm rằng trưa hôm nay mua gà nướng ở ngoài cung, rốt cuộc là gà nướng của ngự thiện phòng, đừng tưởng rằng ai gia không phân biệt được!” Ngày thường Uy Viễn Đại tướng quân mặc mũ vàng giáp đen, lúc này lạnh lùng tháo giáp quỳ trước mặt Thái hậu, hất tung áo choàng đỏ ra sau lưng, không nhịn được mỉa mai “Thái hậu mới qua hai mươi mùa xuân, tự nhận bà lão đúng là không biết xấu hổ.” “Hạng Tuế Thiêm! Ai gia nhiều lần ra lệnh để ngươi tiến cung hầu hạ, ngươi nhiều lần kháng chỉ thì thôi, bây giờ còn dám mắng ai gia không biết xấu hổ!” “Không phải hạ thần không muốn hầu hạ Thái hậu, nhưng Thái hậu có nghĩ tới chuyện này hay không, tiến cung cần phải tịnh thân.” “Ngươi luôn miệng nói yêu quý ai gia, nhưng cuối cùng vẫn tiếc rẻ mấy miếng thịt đó ~ “ Uy Viễn tướng quân Hạng Tuế Thiêm trợn ngược mắt, dường như từng câu từng chữ phải gắng gượng mãi mới nặn được ra “Thái hậu, nếu ngài vẫn tiếp tục cưỡng ép hạ thần, hạ thần chỉ có thể bảo đảm rằng không đánh chết người.” “À.” Cảnh báo Nữ chính não tàn, bánh bèo. Cẩu huyết ngập trời. Danh sách chương Chương 1 Một người làm quan, cả họ được nhờ Chương 2 Trò gian chết người Chương 3 Tờ thánh chỉ kỳ lạ Chương 4 Xuất cung ăn thịt dê nướng Chương 5 Thái Hậu tề thiên đại thánh Chương 6 Đau trứng Chương 7 Bậc thầy tịnh thân Chương 8 Nước miếng thần kỳ Chương 9 Cắn đầu lưỡi Chương 10 Mật ong băng Chương 11 Nàng là Thái Hậu, hắn là vi thần Chương 12 Thần thú thổi lửa nấu cơm Chương 13 Vì nàng viết thơ Chương 14 Thái Hậu, người có tin vui rồi Chương 15 Trốn đi sinh tiểu bánh bao Chương 16 Thần thú bay lượn Chương 17 Sóng gió ấp đến Chương 18 Đói không, ăn tô mì đi Chương 19 Cầu Kính Hiên Chương 20 Chiêu Từ Túc Đức Thánh Thuận Thái hậu Trọn bộ Truyện Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Tin thắng trận từ biên giới Tây Bắc liên tiếp báo về, nghe nói Hạng Tuế Thiêm đã giành lại được thành Tuy Huyền, Khuyển Nhung mới nghe tin đồn đã sợ mất mật, bắt đầu rút quân, đến khi ba nghìn binh mã của Hạng Tuế Thiêm vào thành Tuy Dương, Khuyển Nhung đã rút lui về nước. Khi tất cả mọi người đều nghĩ trận chiến này không đánh mà thắng thì Hạng Tuế Thiêm tập hợp một vạn chiến sĩ canh giữ biên giới Tây Bắc, dẫn theo binh mã vượt qua biên giới, xâm lược Khuyển đời Hạng gia đều là võ tướng, nhưng nguyên nhân các quan văn lên án Hạng gia chính là Hạng gia quá tàn bạo, giết tù binh thì không nói, đằng này còn giết người dân vô tội. Hạng Tuế Thiêm kế thừa truyền thống vẻ vang của Hạng gia, dùng binh như thần, nơi vó ngựa đi qua dân chúng lầm than, binh lính Đại Càn giống như chó hoang thoát cương, thấy gà liền nướng, thấy heo liền giết, chứ đừng nói gì đến nhìn thấy con gái Khuyển Nhung, liền vội vã muốn nếm thử mùi vị."Quá tàn bạo!" Một cụ già Khuyển Nhung chỉ biết ôm mặt khóc ròng nhìn đàn heo nhỏ chăn nuôi cực khổ bị bọn lính bắt đi, nhóm lửa trại làm món heo sữa phương xa, mặt trời đã ngả về Tây, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả thảo nguyên. Từng cơn gió lớn quét qua, những bông cỏ lau dại đung đưa thành từng đợt sóng tướng Hạng Thanh Phong đứng bên cạnh lau vết máu trên mũ sắt, vừa nói với Hạng Tuế Thiêm "Tướng quân, chúng ta tấn công vài trăm dặm là kết thúc sao?""Tới khi nào tộc trưởng Khuyển Nhung chủ động cầu hòa thì lúc ấy dừng lại." Hạng Tuế Thiêm ngồi trên tảng đá lớn trên đỉnh núi, hai tay chống đầu gối "Từ khi Đại Càn dựng nước tới nay, luôn cố gắng hết sức né tránh xung đột với dân tộc khác. Lần này ta mang binh mã và lương thực có hạn, nếu không có viện binh và quân lương tiếp tế thì nhiều nhất cũng chỉ chống đỡ khoảng bốn mươi ngày. Bốn mươi ngày sau, bắt buộc phải rút quân về nước, nhưng lần này nhất định phải cho Khuyển Nhung một bài học, dĩ kỳ nhân chi đạo, hoàn trị kỳ nhân chi thân 1, vì thanh danh của Đại Càn chúng ta." 1 Thành ngữ dùng đạo người để trị lại người, gần nghĩa với câu “Gậy ông đập lưng ông”"Ngài không sợ mấy lão già trong triều ngay cả khiên cũng không vác nổi, viết tấu chương công kích ngài sao? Cái gì mà lòng lang dạ thú, chia bè kết phái…""Nếu ta thật sự lòng lang dạ thú, thì đã dẫn theo bốn mươi vạn binh mã, đầu tiên là giết giặc ngoại xâm, sau đó quay về kinh thành, bao vây hoàng cung diệt trừ tiểu Hoàng đế." Hạng Tuế Thiêm đứng lên "Nhưng ta chỉ dẫn theo ba nghìn tướng sĩ, mà bộ tộc Khuyển Nhung có gần năm vạn người, sao bọn họ không chịu suy nghĩ, ta dẫn quân chinh chiến không ngại hiểm nguy, bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ mạng, vậy mà bọn họ lại nghĩ ta thèm thuồng ngôi vị Hoàng đế. Hạng gia chúng ta từ thời Xuân Thu, nước Sở thành lập, gia tộc hiển hách cũng phải dùng máu tươi để đổi lấy, mướn cướp đoạt ngôi vị Hoàng đế cần gì phải đợi đến hôm nay? Thật sự bái phục suy diễn của mấy lão già đó. Thanh Phong, ngươi nhìn xem.” Hạng Tuế Thiêm chỉ về phương chiến sĩ dựng trại nấu cơm, làn khói trắng lan tỏa vào không trung, trong mây khói mênh mang, mặt trời lúc ẩn lúc hiện. "Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên.” 22 Dịch nghĩa Tại Phong hoả đài đốt một cột khói, bốc thẳng lên trời cao trên sa mạc rộng lớn. Con sông Hoàng Hà uốn khúc quanh co, càng làm nổi bật ánh chiều tà đỏ như máuDịch thơ Một làn khói thẳng mong manhChiều buông, trời vẫn tròn vành trên đời các quan văn chẳng mấy khi được tới biên cương nên không cơ hội nhìn thấy cảnh tượng hùng vĩ này, đương nhiên tâm tư sẽ nhỏ mọn." Hạng Tuế Thiêm híp mắt lại, bão cát quét qua táp vào gò má bỏng rát, vạt áo tung bay. Do Hạng Tuế Thiêm dẫn quân tiếp tục tiến công về hướng Tây Bắc, tổn thất hai trăm hai mươi chiến sĩ, nhân dân Khuyển Nhung oán thán. Hạng Tuế Thiêm chiếm được thảo nguyên màu mỡ nhất của Khuyển Nhung, chuyển lời tới tộc trưởng Khuyển Nhung, năm ngày sau không thấy hồi đáp, liền bắt đầu tấn công, đóng quân trong kinh thành, các quan văn nghe nói tình hình chiến sự căng thẳng liền dâng tấu chương rối rít, lên án Hạng gia tàn ác, làm tổn hại tới chủ chương “Vì một thế giới hòa bình”, cũng như bôi nhọ thanh danh của Đại Càn. Trong thư phòng, tấu chương ngày một nhiều, chất đống như Hiên ngồi giữa đống tấu chương, bút lông gác trên lỗ mũi, ngủ gật. Tề Đan Yên nhìn mười mấy bản tấu chương vạch tội Hạng Tuế Thiêm, cảm thấy hắn sống cũng chẳng dễ dàng gì. Có câu, đắc tội một người không khó, khó nhất là đắc tội mọi người, vậy mà chuyện khó nhất hắn cũng làm lướt sơ qua nội dung bên trong, nếu trước đây nàng chưa từng gặp Hạng Tuế Thiêm, nhất định sẽ nghĩ hắn là phần tử khủng bố, cả ngày chỉ biết cầm dao mổ heo đi chém giết lung nữ mới vào cung gần đây, bởi vì hầu hạ chu đáo nay trở thành cung nữ thân cận bên Thái hậu, lúc Tử Ngư bưng trà rót nước đã lặng lẽ ghi nhớ tất cả tên tuổi quan viên tố cáo Hạng Tuế Thiêm."Ngày nào mấy lão già ấy cũng ra rả bên tai nói Trẫm tầm thường, sủng ái gian thần." Kính Hiên tỉnh ngủ, nghiến răng nghiến lợi tố cáo với Tề Đan Yên "Bọn họ đều nhận mình là trung thần, Trẫm chưa từng thấy loại Trung thần nào mà ngày nào cũng dùng lời lẽ thô tục đi mắng Hoàng Thượng.""Sự thật mất lòng mà." Mấy ngày nay Tề Đan Yên bị đống tấu chương làm mờ cả mắt, nói vài câu qua loa muốn đuổi Kính Hiên đi. "Chẳng lẽ tấu chương nói Hạng Tướng quân làm phản là sự thật?"Sắc mặt Tử Ngư tối lại, liếc qua Tề Đan Yên, nghĩ thầm, cuối cùng Tề Thái hậu cũng bắt đầu công kích chia rẽ."Không thể nói như vậy." Tề Đan Yên vứt bỏ bút lông, gom hết tấu chương tố cáo Hạng Tuế Thiêm thành một đống, nhét vào bao tải "Con muốn mắng người khác, mắng không chính xác thì càng tức mình thêm. Chẳng có ai thích ngày nào cũng bị người khác chỉ thẳng vào mặt chửi đần độn cả. Như vậy đi, chúng ta không cần phê duyệt từng tấu chương một, cùng nghĩ một cái thánh chỉ.""Nghĩ cái gì?" Kính Hiên mong Đan Yên vuốt cằm, từ trước đến nay nàng không hiểu trị quốc là thế nào, lờ mờ nhớ lại cách phụ nhân xử lý, chợt nghĩ ra một cách "Để mấy lão già tố cáo Hạng Tuế Thiêm lập thành một đội, tới biên giới Tây Bắc so tài với Hạng Tuế Thiêm, nếu như thắng được Hạng Tướng quân, thì chúng ta liền nghe theo đề nghị của bọn họ."Rõ ràng là muốn thiên hạ thêm loạn mà. Tử Ngư vô cùng ngạc nhiên, nàng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lúc sắp bệnh chết thì được Hạng Tuế Thiêm cứu về, đi theo Tướng quân học võ cho tới hôm nay, tuy những chuyện trong cung nàng không hiểu được thấu đáo, nhưng cũng biết sơ sơ. Quả thật Thái hậu rất đơn thuần, không hiểu tại sao người này có thể sống sót được trong hậu cung ngần ấy hãi nhất chính là, hai mắt Kính Hiên sáng bừng lên, hét to “Ý kiến hay!”Làm ơn đi, đây là cuộc chiến chính trị, không phải trò đùa… Tử Ngư không thể bàn luận chính sự, chỉ có thể trợn to mắt nhìn Kính Hiên sai Sử quan viết chỉ, giao cho Trung Thư Lệnh chuyển dụ Các khanh kiến thức sâu rộng, nhanh chóng thu xếp lên đường tới biên giới Tây Bắc, cùng Hạng gia chiến đấu, người thắng có quyền quyết định. Khâm tỷ đóng xuống thánh chỉ, vua không nói đùa, triều đình chết Tuế Thiêm đang đóng quân trên thảo nguyên ở còn chưa nhận được phản hồi từ Khuyển Nhung, đã nhận được mật báo của Tử Ngư dùng bồ câu gửi tới, bên trong nói, bởi vì các Quan văn liên tục dâng tấu vạch tội Tướng quân, cho nên Thái hậu và Hoàng Thượng đã ra lệnh tập hợp ba trăm Quan văn dâng tấu nhiều nhất thành một tiểu đội, lên đường tới biên giới Tây Bắc, so tài với Tướng quân, người thua phải nghe lời kẻ Thanh Phong trợn mắt hốc mồm, đây là tờ thánh chỉ kỳ quái nhất mà hắn biết từ lúc chào đời cho tới nay."Báo, sứ giả của Khuyển Nhung đang tới cách đây ba mươi dặm, khoảng nửa ngày thì tiến đến đây!""Kỳ hạn năm ngày sẽ phải đến, sứ giả Khuyển Nhung tới trễ một khắc, thì chém thành ba khúc đưa về cho tộc trưởng." Rõ ràng Hạng Tuế Thiêm bị tờ thánh chỉ kỳ quái kia làm mất hết kiên nhẫn, lạnh lùng hạ suy nghĩ một chút, bối rối nói "Chém thành ba đoạn e là hơi khó, chém thành sáu đoạn có được không?Hạng Tuế Thiêm vuốt cằm "Được."Thuộc hạ vui mừng chạy ra khỏi lều trại, bắt đầu mài Phong tiến lên một bước hỏi "Mấy quan văn . . .""Chờ mấy lão ấy còn sống sót đi tới được đây rồi hãy nói." Hạng Tuế Thiêm phất phất giả Khuyển Nhung tới tổng cộng có ba người, trước khi trời tối đã tới nơi Đại Càn đóng quân, bọn họ không biết tại sao binh lính Đại Càn đều mài đao, tốc độ sắc bén, âm thanh mạnh mẽ, hùng hồn mà có lực, giống như đang diễn tấu."Báo, sứ giả Khuyển Nhung cầu kiến!"Tây Bắc không thể so với Trung Nguyên, sau khi mặt trời xuống núi rất lạnh. Trong lều trại đốt lò sưởi, rất ấm áp. Sứ giả Khuyển Nhung vào trong doanh trại nhìn người nam nhân tuấn tú ngồi trên ghế bọc da hổ trắng, trên dưới ba mươi tuổi, vẫn mặc áo giáp, áo choàng đen lông chồn, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao mang theo sát khí lạnh lẽo, làm cho người khác không dám đến hẳn đây chính là Đại tướng quân Hạng Tuế giả ôm quyền trước ngực "Tham kiến Hạng Tướng quân. Sứ giả Khuyển Nhung đặc biệt tới đây muốn cầu hòa, hi vọng Đại tướng quân thu quân về nước. Tộc Khuyển Nhung nguyện dâng lên 250 cân lương thực, 250 con dê bò các loại cùng 250 bảo vật khác nhau, bốn con chó Ngao để Tướng quân thưởng thức.""Chó Ngao thì Bản tướng quân giữ lại, còn những thứ khác thì đem về." Các ngươi thật sự nghĩ rằng Hạng Tuế Thiêm ta không có văn hóa? Còn chơi chữ mắng chửi người khác. 3 3 số 250 er bai wu, đó là tiếng lóng miền bắc Trung Hoa gọi ai đó là một kẻ ngu đần"Ngoài ra, ta muốn một bản hiệp ước.""Hiệp ước gì?""Thứ nhất, người Khuyển Nhung không được vượt qua biên giới cướp bóc giết người; Thứ hai, Khuyển Nhung và Đại Càn mua bán không được sử dụng vàng bạc, dùng trâu bò, dê ngựa để trao đổi; Thứ ba. . ." Hạng Tuế Thiêm khoát tay lên tay ghế, hất cằm im lặng một chút "Cùng quân ta chiến đấu một trận, nhưng không được làm ai bị thương."Sứ giả hoang mang "Điều cuối cùng. . ."Thanh Phong đột nhiên hiểu được thâm ý của Hạng Tuế Thiêm, Tướng quân muốn dọa đám Quan văn một chút. Vì vậy giải thích "Mọi người cùng nhau so tài, kết giao bằng hữu."Sứ giả đảo mắt "Điều cuối cùng thì dễ làm, hai cái còn lại. . . Tại hạ phải hỏi lại tộc trưởng."Chuyện kể rằng, khi các Quan văn ra khỏi Trung Nguyên, sau nhiều ngày bôn ba trên sa mạc, cuộc sống thiếu thốn lương thực và nước uống nay chỉ còn giữ được một nửa cái mạng. Bọn họ không còn hơi sức để cảm nhận vẻ đẹp hùng vĩ như trong thi ca “Trước núi Hồi Nhạc cát tựa tuyết, Ngoài thành Thụ Hàng trăng như sương”, mà chỉ thấy một tấn bi thương "Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương".Trên đường đi gian nan vất vả, bọn họ đã quên mất những lời nói lúc trước vạch tội Hạng Tuế Thiêm, những lời châm chọc đương kim Thánh thượng ngu ngốc, những lời nói tự tâng bốc bản thân là Trung thần, chỉ nghĩ bao giờ con đường dài này mới kết thấy một con rắn màu xám trườn qua một bộ xương khô trắng toát, bọn họ đột nhiên có cảm giác Tề Thái hậu rất đáng sợ, thủ đoạn giống như Lữ Trĩ thời Tây Hán và Tiêu Thái hậu của Liêu quốc. Cả ngày bọn họ chỉ biết khua môi múa mép trong triều đình, châm chọc võ tướng thô bỉ nông cạn, mới thắng trận đã nói người ta muốn cầm quân đảo chính, lần này để đích thân bọn họ tới biên cương, còn chưa bắt đầu đánh giặc đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, mới biết cầm quân không phải chuyện dễ Quan văn chỉ biết khua môi múa mép đương nhiên sẽ thấy đi đánh trận không phải chuyện dễ dàng, bởi vì bọn họ còn chưa gặp chuyện nào kinh khủng hơn. Chờ tới khi bọn hắn rã rời tay chân mới tới được chỗ Hạng Tuế Thiêm đóng quân, thì nhận được tin dữ …Quân đội Đại Càn thiếu thốn lương thực, nay sức quân đã yếu, toàn quân noi theo cuộc chiến Sở bá vương, đem toàn bộ lương thực, nồi niêu, bát đũa đốt sạch, rạng sáng ngày mai quyết chiến một trận với Khuyển này đánh hay là không? Ebook Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc của tác giả Đào Đào Nhất LuânTên truyện gốc Không hợp quy củThể loại Cổ đại, hài hướcEditor Ngọc dễ thươngĐộ dài 20 chương + Ngoại truyệnNghe nói, mỗi khi Tề Thái hậu của Từ Ninh cung nổi giận chỉ có Uy Viễn tướng quân mới giải quyết được.“Ai, tất cả các ngươi đều ức hiếp bà lão này, nói thì hay lắm rằng trưa hôm nay mua gà nướng ở ngoài cung, rốt cuộc là gà nướng của ngự thiện phòng, đừng tưởng rằng ai gia không phân biệt được!”Ngày thường Uy Viễn Đại tướng quân mặc mũ vàng giáp đen, lúc này lạnh lùng tháo giáp quỳ trước mặt Thái hậu, hất tung áo choàng đỏ ra sau lưng, không nhịn được mỉa mai “Thái hậu mới qua hai mươi mùa xuân, tự nhận bà lão đúng là không biết xấu hổ.”“Hạng Tuế Thiêm! Ai gia nhiều lần ra lệnh để ngươi tiến cung hầu hạ, ngươi nhiều lần kháng chỉ thì thôi, bây giờ còn dám mắng ai gia không biết xấu hổ!”“Không phải hạ thần không muốn hầu hạ Thái hậu, nhưng Thái hậu có nghĩ tới chuyện này hay không, tiến cung cần phải tịnh thân.”“Ngươi luôn miệng nói yêu quý ai gia, nhưng cuối cùng vẫn tiếc rẻ mấy miếng thịt đó ~ ”Uy Viễn tướng quân Hạng Tuế Thiêm trợn ngược mắt, dường như từng câu từng chữ phải gắng gượng mãi mới nặn được ra “Thái hậu, nếu ngài vẫn tiếp tục cưỡng ép hạ thần, hạ thần chỉ có thể bảo đảm rằng không đánh chết người.”“À.”Cảnh báo Nữ chính não tàn, bánh bèo. Cẩu huyết ngập trời. Quạ đen đậu trên điện Phụng An kêu từng hồi, linh cữu Tề Đan Yên tạm thời đặt trong Hạng Tuế Thiêm cưỡng ép Kính Hiên đi vào, Cẩm Tú vừa mới giúp Tề Đan Yên thay quần áo, nhét một viên dạ minh châu vào trong miệng Hoàng Thượng tới, Cẩm Tú vội vàng quỳ xuống, bẩm báo "... Hoàng, Hoàng Thượng, Thái hậu đã thay quần áo xong, Tử Ngư... bị tiểu Đông tử mang... Đi... Bây giờ e rằng đã đi theo Thái hậu, nô tì...""Ngươi làm rất khá, không hổ là chưởng sự ma ma kế tục do Trẫm dày công bồi dưỡng." Kính Hiên vô cùng đắc ý, tiến lên xoa xoa đầu Cẩm Tú đang cúi thật thấp, giống như khen ngợi con chó nhỏ Tuế Thiêm yên lặng đi tới bên cạnh quan tài, thấy Tề Đan Yên tái nhợt nằm bên trong, váy áo lộng lẫy, đội mũ phượng tinh xảo, bên gối đặt rất nhiều đồ vật bằng vàng, bằng ngủ thật bình thản, không một tiếng động nào. Hạng Tuế Thiêm vươn tay ra khẽ chạm vào gương mặt nàng, chỉ thấy trắng nõn hơi hơi sần sùi, nhìn xuống, ngón tay bám một lớp bột màu trắng, nhìn lại những nơi bị hắn chạm qua, làn da dần chuyển thành màu đen mờ độc mạnh, da mới có thể chuyển màu thời, trán Hạng Tuế Thiêm nổi lên gân xanh, xoay người căm tức nhìn Kính Hiên, cứ thế Kính Hiên bị hù dọa lui về phía sau mười Hiên nhớ trước kia học lịch sử,ông tổ Hạng gia là Hạng Võ có con mắt kép 1, chỉ cần trợn mắt là có thể dọa lui cả một quân đội, đến đời Hạng Tuế Thiêm, có thể dọa lui cả một quân đội hay không thì không dám nói, tóm lại là hù dọa hắn đến tháng rồi.1 Nguyên văn Trùng đồng tử. Là một loại bệnh lý. Con mắt có hai con ngươi, biểu hiện là hai con ngươi dính liền nhau hoặc sát nhau, giống như số 8 nằm Hiên núp sau lưng Cẩm Tú, thò đầu ra nói "Hạng Tướng quân, ngươi muốn gặp Thái hậu, Trẫm cũng cho ngươi gặp. Ngươi có đồng ý đám cưới Trẫm vừa mới nói hay không? Thái hậu cũng đã chết rồi, ngươi cũng không nên ôm oán thù mãi, để nàng bình yên mai táng tại Hoàng lăng đi. Ngươi nghĩ Trẫm không giữ lại mật chỉ đúng không? Ngươi dám động vào ta, cho dù ngươi có giết được ta hay không, có ra được khỏi Hoàng cung hay không, Thái hậu cũng sẽ bị ném ra bãi tha ma làm mồi cho chó hoang!"Hạng Tuế Thiêm đột nhiên cười lớn, vịn vào quan tài, nhìn Tề Đan Yên, cười được mấy tiếng, sau đó là một tràng cười điên cuồng."Hắn điên rồi..." Kính Hiên thì thầm với Cẩm Tú nham hiểm nói "Hoàng Thượng không thể giữ lại hắn, nhất định phải chém đầu cả nhà Hạng thị.”"Cả nhà? Tức là cả Hoàng Hậu cũng chém? Không được."Kính Hiên cười hắc hắc "Ta vừa mới chấp chính đã giết cả nhà Hạng thị, sẽ làm tất cả võ tướng khủng hoảng cùng bất mãn. Ta muốn giữ lại Hạng Tuế Thiêm, dù sao hắn cũng điên rồi.""Ta đồng ý với ngươi." Hạng Tuế Thiêm cắt đứt hai người nói chuyện, gương mặt quay về lạnh lùng vốn có "Mai táng Thái hậu thật tốt, ta đồng ý với ngươi."Đợi Thái hậu mai táng xong xuôi, đầu tiên hắn sẽ giết vua diệt gian thần, sau đó san bằng Khuyển Nhung, đem toàn bộ thi thể chôn sau mộ Đan Yên, cho nàng một đội quân bảo vệ, đây mới là mục đích chính hắn âm thầm tính toán."Rất tốt." Kính Hiên cười nói "Người đâu, chọn ngày tốt cử hành tang lễ! Còn nữa Trẫm muốn đích thân viết thư cho tộc trưởng Khuyển Nhung, để hắn nhanh nhanh đem nữ nhi cùng của hồi môn đưa đến Kinh thành."Hạng Tuế Thiêm đứng tại chỗ rất lâu, tâm tình không Hiên đề phòng nhìn chằm chằm hắn, cho đến khi hắn bước ra ngoài điện, lúc này mới xụi lơ trên mặt đất, vỗ ngực hô to "Phù...! Mịa nó! Cuối cùng phải dùng kế hoãn binh mới giữ được một cái mạng! Thái hậu chưa mai táng chắc chắn hắn không tha cho ta đâu, cho nên ngày mai táng Thái hậu phải cùng ngày cử hành hôn lễ, ổn định Khuyển Nhung trước rồi nói sau! Ai u, làm Hoàng Đế thật không dễ, sớm biết thì đã để em trai mất sớm của ta làm rồi!"Cẩm Tú thấy vậy liền vội vàng tiến lên kéo hắn đứng dậy, vừa mới khom lưng, trên cổ đột nhiên bị thứ gì đó đâm vào, nơi cổ họng chợt lạnh, lúc đoản kiếm rút ra, máu tươi ở động mạch giống như súng nước phun trào ra đầu têu thói xấu Kính Hiên gương mặt đầy máu, ghê tởm vứt bỏ đoản kiếm, nôn ọe một hồi "Hừ hừ hừ! Sặc chết ta, ngào ngào ngào!"Tiểu Ca tử vội vàng chạy vào, móc khăn ra lau mặt cho Kính Hiên."Loại tiện tỳ này cầm ít bạc là có thể bán đứng chủ tử mình, giữ lại cũng không dùng, chi bằng cho chôn theo Thái hậu." Kính Hiên khinh thường nói, đuổi Tiểu Ca tử ra ngoài, trong điện chỉ còn lại hắn và quan Hiên nặng nề ho khan hai tiếng, Tiểu Đông tử cùng Tử Ngư từ trong góc chui ra, ngoan ngoãn quỳ trước mặt hắn."Trẫm thật vất vả mới bảo toàn tính mạng từ trong tay Hạng Tuế Thiêm."Trong lòng Kính Hiên vẫn còn sợ hãi, giảm thấp âm lượng xuống "Hai người các ngươi nghe cho kỹ đây, một lát nữa mà Thái hậu không tỉnh lại, rất giống chết thật. Các ngươi ở lại túc trực bên linh cữu kêu khóc vài ngày, cho nàng uống nước, chờ nàng tỉnh dậy, liền đưa nàng xuất cung theo mật đạo mà Trẫm tìm được. Tử Ngư..."Tử Ngư mang theo xấu hổ cùng sùng bái, dập đầu nói "Tử Ngư nguyện nghe theo Hoàng Thượng sai bảo."Hôm nay mới biết, Tiểu Hoàng đế tài trí hơn người, nhìn xa trông rộng, nắm trong tay nửa mật chỉ còn lại, mấy năm nay đều âm thầm tìm cách giúp Tề Đan Yên chạy trốn bảo vệ tính mạng, trước tiên thu mua Cẩm Tú làm gián điệp bán tin tức, thu mua Tiểu Đông tử không thành, biết Thái giám này trung thành, liền giao những nhiệm vụ quan trọng Ngư tự cho mình là kín kẽ, không ngờ từ lâu đã bị Kính Hiên thâu tóm trong lòng bàn tay. Bọn họ bị Hoàng Thượng sắp xếp diễn một vở kịch lớn, chẳng qua vì lúc đầu Tề Đan Yên cứu Kính Hiên một mạng, hắn luôn ghi nhớ trong lòng, quyết định giúp nàng xuất cung tự tìm đường kiếm Hạng Tuế Thiêm và nàng tình cảm sâu nặng, chính hắn ở Hoàng Cung cũng biết lòng người lạnh mỏng, cho nên tính toán tác thành cho hai cùng ngay cả Hạng Tuế Thiêm cũng bị lừa gạt."Sau khi xuất cung tìm một chỗ cho Thái hậu điều dưỡng thân thể, thuốc này vẫn còn độc tính. Trong thời gan này không được phép liên lạc với Hạng Tuế Thiêm, không ngờ hắn thật sự muốn giết Trẫm, đồ xấu xa, Trẫm muốn ngược hắn, ngược chết hắn!" Kính Hiên nghiến răng nghiến lợi nói."Dạ!" Tử Ngư lau nước mắt nói."Tiểu Đông tử, ngươi đối với chủ tử rất trung thành. Từ Ninh cung không có chủ, ngươi cũng không có nơi nào để đi, sau này đến hầu hạ Trẫm. Tiểu Ca tử trung thành, nhưng không lanh lợi bằng ngươi." Kính Hiên phủi mông một cái, đi ra khỏi điện Phụng Đan Yên được đặt Thụy hiệu 2 là "Chiêu Từ Túc Đức Thánh Thuận Thái hậu", hai tháng sau "Mai táng".2 Danh hiệu sau khi chết của vua, quanNgười đời sau đọc sử sách Đại Càn có ghi chép lại "Tề Thái hậu, người đất Thục, tôn hào Thánh Thuận Thái hậu. Hoàng Đế băng hà, tham gia giải quyết chính sựu. Làm tấm gương khuyên bảo ấu Đế, không dám biếng nhác; buông rèm nhiếp chính, không dám lơ là. Tám năm đột ngột hoăng tại Từ Ninh cung, hưởng thọ ba mươi mốt. Hoàng Đế cảm động tấm lòng nhân từ đức độ, ban tôn hào Chiêu Từ Túc Đức Thánh Thuận Thái hậu, an táng tại Hoàng lăng."Ngược lại vì dìu dắt Ấu Đế, vất vả quá độ mà phát bệnh qua đời, mỹ danh lưu lại ngàn Tuế Thiêm nhận được ân chuẩn đặc biệt từ Hoàng Thượng, sau đại tang của Thái hậu, là đám cưới với con gái tộc trưởng Khuyển muốn trấn an, đồng thời gia tăng uy hiếp với Uy Viễn tướng quân, Kính Hiên ban cho hắn chức tước cao nhất, chỉ sau Thân ra Hạng Tuế Thiêm chẳng hề thấy cảm động, hôn lễ tiến hành, hắn đã sớm lấy được Hổ Phù điều động binh tướng, bao vây kinh thành. Vào đêm thành hôn, đầu tiên là giết công chúa Khuyển Nhung, sau đó tắm máu Tử Cấm Hiên nhận được mật báo, ba mươi dặm ngoài Kinh thành đã bị bao vây, Hạng Tuế Thiêm muốn tạo Hiên nghĩ thầm, mưu phản gì, Hạng Tuế Thiêm muốn giết cả nhà ta đấy! Cũng may hắn đã có con át chủ bài là Tề Đan Yên, a ha ha!Nghĩ tới đây, Kính Hiên phất tay áo lên, nói "Hạng Tướng quân đang diễn tập quân sự, chúng ta không cần lo lắng. Hôm nay là ngày vui của hắn, phái nhiều người một chút tới phủ Tướng quân giám sát... A, không phải, không phải, là tới chúc mừng, cần đảm bảo hắn vào động phòng thuận lợi!"Hôn lễ vẫn tiến hành như bình thường, cả quá trình Hạng Tuế Thiêm không hề đổi sắc mặt, còn có vẻ rất nôn nóng, khi kết thúc Tam vái, liền xoay người rời đi, bỏ mặc Tân nương. Hỏi hắn đi đâu? Lấy bội kiếm. Hắn thu kiếm về bên hông, ra lệnh cho Hạng Thanh Phong sơ tán khách khứa trước. Cuối cùng, nét mặt có chút tàn nhẫn độc ác, đẩy cửa động phòng bà bà ở trong phòng không biết tình hình bên ngoài, thấy Hạng Tuế Thiêm đi vào, liền vội vàng chuẩn bị cho hai người uống rượu giao bôi, bốc một nắm táo đỏ, lạc, long nhãn, hạt dưa, rắc lên chăn đệm, với ý nghĩa "Sớm sinh quý tử".Theo Hạng Tuế Thiêm, không cần những lễ nghi rườm rà này, vẻ mặt hắn tối lại, quát một tiếng "Cút ra ngoài.", hai bà bà liền chạy mất, vừa chạy vừa bàn luận."Chưa từng thấy chú rể nào nôn nóng như Tướng Quân.""Nghe nói nhịn hơn bốn mươi năm mới tìm được nữ nhân, chẳng trách nôn nóng là phải.""Gấp gáp quá không làm ăn được đâu, ha ha~~""Đúng vậy, sốt ruột không ăn được đậu hũ nóng."Hạng Tuế Thiêm đứng trước giường gỗ Tử Đàn, đây là nơi hắn và Tề Đan Yên thân mật lần đầu tiên, bây giờ, một cô gái mặc áo đỏ, trùm khăn đỏ, ngồi yên bên mép giường, hoặc là trong lòng nàng đang chờ đợi hắn vén khăn còn nhớ rõ lúc đưa tang Tề Đan Yên, bầu trời trong xanh, ánh mặt trời chói lọi, không có vẻ xơ xác tiêu điều của một đám tang, thậm chí chim khách còn bay tới kêu là người hiền lành ngây ngô, không một chút đề phòng với tất cả mọi người, dễ dàng thỏa mãn, nếu ở lại đất Thục, nàng đã sớm gả vào một gia đình khá giả, sinh mấy con gái, sống bình thản một nàng thật sự có thể sống bình thản một đời, hắn tình nguyện cả cuộc đời này không muốn thấy nàng trở thành Thái hậu. Hắn đã cố hết sức che chở cho nàng, nhưng cuối cùng vẫn không thể bảo vệ nàng dù Thụy Hiệu vĩ đại tới mức nào, lễ tang hoành tráng ra sao, đều không bằng nàng còn sống. Lúc lâm triều, hắn vẫn có ảo giác nàng đang ngồi sau bức rèm che, lặng lẽ nhìn hắn."Ngươi đi đi." Hạng Tuế Thiêm rút thanh kiếm ra từ lâu, bỗng thu kiếm về "Ta sai người chuẩn bị xe ngựa cho ngươi, ngươi quay về Khuyển Nhung đi, đừng bao giờ quay lại Trung Nguyên nữa."Dù sao cô gái này cũng là người vô tội, trước đây hắn khó có thể chấp nhận sự thật, quyết chí diệt tộc Khuyển Nhung, bây giờ nghĩ lại Tề Đan Yên chết chẳng hề liên quan đến Khuyển Nhung, có lẽ cô gái này cũng ngây thơ như Tề Đan Yên, để nàng về cố hương, sống bình thản một đời cũng nương khẽ động đậy, hình như lôi từ trong tay áo ra thứ gì đó, một thỏi vàng chói lọi nằm trong tay Tuế Thiêm nhíu mày lại, mắt nhìn chằm chằm thỏi vàng nương ném thỏi vàng gần chân hắn, "Cạch" một tiếng, ngay sau đó bóp giọng nói "Tướng quân, người rớt tiền rồi."Sát khí trong mắt Hạng Tuế Thiêm đột nhiên biến mất không còn tăm hơi, thân thể cứng ngắc vì cuộc chiến sắp tới chậm rãi thả lỏng, hắn cố gắng nhắm mắt lại, rất lâu sau mới mở ra, tân phòng vẫn đèn đuốc sáng lạn như cũ, màn hồng giăng đầy bốn phía, tân nương vẫn ngồi bên mép giường, quần áo đỏ thắm, đôi giày gấm đỏ nạm vàng khẽ rụt lại, bàn chân thành hình chữ Tuế Thiêm tiến lên một bước, vén khăn hồng lên."Được lắm, Hạng Tuế Thiêm! Hài cốt của ta còn chưa lạnh, chàng đã đồng ý cưới công chúa Khuyển Nhung!" Tề Đan Yên duỗi ngón trỏ, tức giận chỉ thẳng mặt Hạng Tuế Thiêm."Nếu không có Tử Ngư dẫn ta trốn khỏi cung nhờ đường hầm bí mật, rồi thay mận đổi đào, để cho ta giả làm công chúa Khuyển Nhung, thì chàng thành tân lang của người ta thật rồi! Chàng có còn lương tâm hay không? Ta vì chàng sinh quỳ mà đau đớn như thế, vậy mà chàng dám cùng nữ nhân khác kết hôn! ! Đồ khốn kiếp! Kẻ bạc tình! ! Chàng không phải là người huhuhu!"Hạng Tuế Thiêm hóa đá tại chỗ, nhìn Tề Đan Yên khóc lóc làm loạn, hắn chẫm rãi nhìn về phía Đông, trong lòng chỉ có một suy nghĩ…Cầu Kính Hiên, con mịa nó. ╰_╯Tiểu Ca tử khom lưng đi vào đại điện "Hoàng Thượng, Hoàng hậu ở bên ngoài điện cầu kiến.""Không gặp!" Hoàng Hà lũ lụt, Kính Hiên vô cùng nghiêm túc xem tấu chương, lần này mất hết kiên nhẫn xua Ca tử đi ra ngoài một lúc, lần này là Tiểu Đông tử đi vào, ưỡn ngực nghiêm mặt nói "Hoàng Thượng, Hoàng Hậu đi rồi.""Ai cho nàng đi?" Kính Hiên vứt tấu chương sang một bên, giầy cũng không kịp xỏ liền chạy ra ngoài "Hạng Vũ! Đứng lại!"Vẻ mặt Hạng Vũ có chút lúng túng, xoay người nói "Hoàng Thượng vạn phúc.""Vạn phúc?" Kính Hiên ra lệnh cho cung nữ thái giám tránh đi, trào phúng nói "Hoàng hậu bị cấm túc mấy tháng, vừa mới được miễn, liền chạy ngay tới thỉnh an Trẫm, có phải tỉnh ngộ ra, biết mình sai rồi hay không?""Thần thiếp đã hiểu lầm Hoàng Thượng, kính xin Hoàng Thượng rộng lượng tha thứ." Sắc mặt Hạng Vũ lúc trắng lúc xanh, ngày hôm qua Tiểu Đông tử tới cung Phượng ý truyền khẩu dụ Hoàng Thượng xóa bỏ lệnh Đông tử còn len lén nói cho nàng biết, Kính Hiên để Tề Đan Yên lấy thân phận công chúa Khuyển Nhung gả cho Hạng Tuế Thiêm, từ Thái hậu trở thành phu nhân Tướng Quân, còn miễn cho Hạng Tuế Thiêm không phải đóng quân biên cương, để hắn ở lại Kinh này Hạng Vũ mới biết, thật ra Kính Hiên không thâm hiểm như vậy, thì ra hắn làm tất cả cũng vì muốn tác thành cho bá phụ và Thái hậu. Mặc dù biết Kính Hiên mượn chuyện này thu phục hoàn toàn Hạng Tuế Thiêm, cuối cũng vẫn vì bảo vệ ngôi vị Hoàng Đế cùng giang sơn, tuy trong lòng Hạng Vũ cảm kích nhưng vẫn còn chút sợ hãi với Kính Hiên."Bây giờ Hoàng hậu lại ngoan ngoãn quá đi, mấy tháng trước còn giống mụ đàn chanh chua hất toàn bộ điểm tâm của Trẫm, chỉ thẳng lỗ mũi mắng Trẫm là đồ không ra gì, không giống vẻ mặt lúc này."Kính Hiên đầy đắc chí rung đùi, ra sức châm biếm đả kích "Từ trước tới nay Hoàng hậu luôn cao cao tại thượng, đột nhiên đến thỉnh an Trẫm, Trẫm không chịu nổi đâu. Chỉ sợ ngày nào đó Hoàng Hậu lại mất hứng, chạy tới mắng mỏ Trẫm, dù sao Trẫm cũng là Hoàng Thượng, thật sự rất mất mặt."Hạng Vũ nghe xong, lại khôi phục bản tính, trợn mắt nhìn hắn một cái "Hoàng Thượng nói không sai, nếu ta khiến Hoàng Thượng ghét bỏ như thế, sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Hoàng Thượng nữa! Hoàng Thượng nên nghe theo đề nghị của Trăm quan, lựa chọn cô nương con nhà quý tộc để Hậu Cung thêm phong phú!" Dứt lời, nàng giận đến mức giẫm mạnh một cái, xoay người rời đi."Này này! Hoàng hậu! Hoàng hậu!" Kính Hiên vươn ra ra, gọi nàng hai tiếng mà không được "Tiểu Vũ! Tiểu Vũ! Này, này, này! Nàng đừng tức giận nữa, ta chỉ nói chơi thôi..."Kính hiên rất không có tiền đồ đuổi theo, lôi kéo tay áo nàng, liền bị nàng hất ra, hắn lại mặt dày đuổi theo "Tiểu Vũ? Đừng giận nữa... Ta sai rồi, ta sai rồi! Tới cung của nàng dùng cơm trưa được không? Buổi tối cũng vậy! Lâu lắm rồi ta chưa được ăn chân giò hun khói hầm măng cùng món gan vịt hầm rượu do đầu bếp của nàng làm! Tiểu Vũ, đừng đi nhanh như vậy, nàng làm bánh hoa hồng cho ta được không..."Tiểu Đông tử cùng Tiểu Ca tử thấy Kính Hiên theo đuôi Hạng Vũ, chỉ biết ngao ngán thở dài, lắc truyền rằng, vốn dĩ Uy Viễn tướng quân không muốn cưới công chúa Khuyển Nhung, sau khi thành thân lại cực kỳ che chở, còn không cho nam nhân khác nhìn thấy nàng, ra khỏi cửa luôn mang theo mạng che người nói nàng xinh đẹp như tiên nữ, có người nói nàng xấu như Vô chúa Khuyển Nhung sinh cho Uy Viễn tướng quân ba người con, hai trai một gái, vô cùng thân thiết với Quỳ Nhi do Uy Viễn tướng quân từ biên cảnh mang về như anh em ruột thịt, tất cả mọi người đều nghi ngờ Quỳ Nhi chính là con ruột của Uy Viễn tướng quân và công chúa Khuyển Nhung lén lút sinh ra lúc tướng quân đóng quân phía Võ Hoàng đế Cầu Kính Hiên cùng Hoàng Hậu Hạng gia vô cùng ân ái, thậm chí từ chối nạp phi, cho dù Trăm quan nhiều lần khuyên can, hi vọng Hoàng Thượng bổ xung hậu cung, khai chi tán diệp, nhưng hắn chỉ coi như gió thoảng bên Hiên cùng hoàng hậu sinh bảy người con, ba con trai, bốn con gái. Dưới sự cai trị của Nhân Võ Hoàng đế, Đại Càn vẫn hưng thịnh như trước, ngoại tộc không còn xâm lăng, dân chúng an cư lạc nghiệp, ai cũng khen đương kim Hoàng thượng là lãnh đạo tài chính văn Thể loại Ngược tâm, thuần cổ đại, cung đấuNàng sinh ra đã là hòn ngọc quý được vạn người yêu thương. Nhưng tất cả đều sụp đổ sau một đêm. Phụ thân chết vì đồ đệ phản bội, mẫu thân bị làm nhục đến ngọc vẫn hương tiêu, hai ca ca nàng chết không toàn thây. Đông Lăng quốc không còn trên bàn đồ, lãnh thổ toàn bộ sáp nhập vào Bắc Võ. Năm Nguyên Chẩn thứ năm mươi ba, trong kỳ tuyển tú nữ lần đầu tiên xảy ra chuyện phi thường. Một tú nữ dùng 3 tháng leo lên chức Thục Nguyên Chẩn thứ năm mươi lăm, Hoàng hậu đương nhiệm đột nhiên bị phế truất, Thục phi giữ phượng ấn, 17 tuổi quyền chưởng tam Nguyên Chẩn thứ năm mươi sáu, thánh thượng đột ngột lâm bệnh nằm liệt trên giường, thái y run sợ bẩm báo “ Sợ rằng không được bao lâu nữa, độc tính đã ăn sâu vào xương tủy máu thịt rồi”.Hơi thở của người nằm trên long sàng càng ngày càng suy yếu, mái tóc đen bóng xõa tung trên chiếc gối trắng làm nổi bật khuôn mặt nhợt nhạt của hắn."A Sương đâu?" – Giọng hắn khàn khàn có chút yếu ớt nhưng vẫn không khó nhận ra một tia sốt ruột."Bệ hạ, người bình tĩnh chút, Hoàng hậu nương nương đang ở bên ngoài cùng thái y nói chuyện"."Gọi nàng vào cho trẫm…trẫm khụ khụ…"- Hoàn Nhan Dực Trác ho khan liên tục, vẻ mặt thống khổ đau đớn."A Sương…A Sương của trẫm"- Đôi đồng tử mờ mịt như đang tìm kiếm, sau đó hắn nhìn thấy bóng dáng yêu kiều mà mơ hồ sau rèm châu. Là A Sương, là A Sương của hắn. Hoàn Nhan Dực Trác như chết lặng. Bởi nữ nhân mà hắn yêu nhất, đúng là yêu chứ không chỉ là sủng, người mà hắn yêu đến phát điên ấy đang lặng lẽ nhìn hắn qua rèm châu. Ánh mắt của nàng đủ mọi cảm xúc..Căm hận, sung sướng, và vô cùng miệt thị.

thái hậu chuyện này không hợp phép tắc