Ngày 18-9, trước mối quan tâm của nhiều phụ huynh khi số trẻ em bị nhiễm Adenovirus đang tăng cao, trong đó có nhiều ca tử vong, PGS-TS Lê Thị Hồng Hanh, Giám đốc Trung tâm Hô hấp (Bệnh viện Nhi Trương ương) cho biết, trung tâm đang điều trị 25 bệnh nhi viêm phổi do Adenovirus, trong đó có 15 ca phải thở oxy nhưng không quá nguy kịch. Bệnh viện K có 2 tân Phó Giám đốc. Ngày 22.12, Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thanh Long đã công bố, trao Quyết định thành lập Hội đồng Quản lý Bệnh viện K và công bố Quyết định bổ nhiệm 2 tân Phó Giám đốc Bệnh viện K. Bộ trưởng Bộ Y tế đã công bố và trao Quyết Tại hội nghị của ngành y tế do Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính chủ trì ngày 21/8, GS.TS Lê Quang Cường, nguyên Thứ trưởng Bộ Y tế, cho rằng, tự chủ bệnh viện là cần thiết nhưng phải có chế tài quy định. "Đừng nghĩ rằng tự chủ là khoán đứt mà tự chủ là tận dụng tối đa năng lực của bệnh viện, Chính phủ vẫn phải đứng đằng sau hỗ trợ. 🏆 04/2015 Giám đốc "Bệnh viện thẩm mỹ Facetalk" Hàn Quốc. 🏆 11/2011 Giám đốc "Bệnh viện Thẩm mỹ Close-up" Hàn Quốc. 🏆 04/1996 3 năm làm Bác sĩ quân y trong Quân đội Hàn Quốc. Chuyên môn chính (mọi phẫu thuật thẩm mỹ) bao gồm: Mũi, Mắt, Mặt và toàn thân Phó Giám đốc Bệnh viện BS CK1. Đỗ Thị Lệ Nhu Phó Giám đốc Bệnh viện KS. Trần Thị Trúc Linh Trường phòng tổ chức cán bộ & hành chính quản trị BS CK2. Đoàn Minh Trí Trưởng phòng kế hoạch tổng hợp CNĐD. Dương Phước Thân Trưởng phòng điều dưỡng KS. Trịnh Hoàng Điệp Phó trưởng phòng vật tư -thiết bị y tế BS CK2. Trần Phước Sang Bạn đang đọc truyện hay Đốc Chủ Có Bệnh -Chap gt online tại website YeuTruyenTranh.Net. Vui lòng sử dụng nút Bookmark để nhận thông báo về các chương mới nhất trong lần tới khi bạn truy cập YeuTruyenTranh.Net. qtQHWQr. * Bìa truyện được edit bởi Vương Tiêu 145 - Thế nhân không nghĩ tới, Thi Sơn Diêm Vương, lãng tử ban đầu Hạ Hầu Liễm cư nhiên lưu lạc thành Đông Hán thấp nhất cấp tiểu phiên tử, mỗi tháng lương bổng hai lượng bạc, liền tiền thuê nhà đều giao không dậy nổi. Thân là giang hồ loạn đảng, Đông Hán số một truy nã tội phạm quan trọng Hạ Hầu Liễm càng không nghĩ tới, khi còn nhỏ gặp được thân kiều thể nhược tiểu thiếu gia cư nhiên thành chạm tay là bỏng, làm mưa làm gió Đông Hán đốc chủ. Mà vị kia đốc chủ, hắn trong lòng có một bó bạch nguyệt quang, thèm nhỏ dãi đã lâu, lại cầu mà không được. Ta vì ngươi hóa thân thành quỷ, ngươi vì ta đạp đất thành Phật. - 1, Ngạo kiều đốc chủ công X tháo hán thích khách thụ. 2, 1V1 cường cường cốt truyện lưu. 3, Không phải trạch đấu. 4, Đốc chủ có kỉ kỉ, hơn nữa rất lớn. 5, Không phải hỗ công. 6, HE! Chuyện quan trọng nói ba lần, HE! HE! HE! Tag Cổ đại, võ hiệp, trúc mã trúc mã. Tên gốc 督主有病 Tác giả Dương Tố Thể loại Cổ đại, Võ hiệp, Cường cường, HE, 1v1, Trúc mã x trúc mã Tình trạng bản gốc 134 Chương + 3 PN Edit Dờ Người là địa ngục của kẻ khác, nhưng lại là miền cực lạc của ta. *** Giới thiệu Người đời thật không ngờ rằng, Diêm Vương của Thi Sơn, lãng tử hàng đầu – Hạ Hầu Liễm – lại lưu lạc đến độ trở thành tên sai dịch thấp kém nhất Đông xưởng, lương bổng mỗi tháng hai lạng bạc, thậm chí còn chẳng trả nổi tiền thuê nhà. Thân là kẻ loạn đảng trong giang hồ, là tội phạm truy nã số một của Đông xưởng, Hạ Hầu Liễm không ngờ rằng, vị thiếu gia nhỏ thân thể yếu ớt mà hắn gặp hồi bé lại trở thành nhân vật quyền thế ngút trời, hô mưa gọi gió khắp nơi – Đề đốc Đông xưởng. Còn vị đốc chủ ấy, trong lòng y vẫn luôn đau đáu một vầng trăng kia. Người khao khát đã lâu, lại cầu mà chẳng được. Ta vì người thân hoá thành quỷ, người vì ta đạp đất thành Phật *. ———————— 1. Ngạo kiều đốc chủ công x Lưu manh thích khách thụ. 2. 1V1 cường cường. 3. Đốc chủ là thái giám giả. 4. HE! Chuyện quan trọng nói ba lần! HE! HE! HE! 5. Truyện lấy cảm hứng từ Cửu Châu. Lần đầu viết trường thiên nên có học theo văn phong của các vị tiền bối, vì vậy phần chính văn đăng miễn phí, còn phiên ngoại thì dù có hơi ngại một tẹo nhưng đành thu phí để kiếm chút tiền tiêu vặt. Hy vọng mọi người bỏ quá cho tui! 6. Đoạn đầu hành văn không được tốt, đọc đến đoạn sẽ hay hơn nha 🙈 *** MỤC LỤC ꧁༺༻꧂ Quyển 1 Gió xuân lê đào một cốc rượu Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 ꧁༺༻꧂ Quyển 2 Đêm mưa giang hồ đèn mười năm Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 ꧁༺༻꧂ Phiên Ngoại Đêm nay mãi một giấc mộng trần gian Phiên ngoại 1 Phiên ngoại 2 Phiên ngoại 3 HOÀN ———————— Đôi lời của editor hum đọc cũng được = 1. Mình muốn giải thích vế “đạp đất thành Phật” một chút. Vế này thực ra là tác giả trích từ trong câu gốc “Phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật” hiểu theo nghĩa trên mặt chữ có nghĩa là buông đao nơi nào thì sẽ thành Phật đúng nơi ấy; còn nghĩa bóng thì chữ Phật ở đây là để chỉ tâm thiện hoặc người tốt, ý nói người làm ác chỉ cần quyết tâm bỏ ác hướng thiện là sẽ trở thành người tốt, giờ phút buông bỏ con dao thì đã bắt đầu giác ngộ. Mình rất thích cả hai vế “thành quỷ” và “hoá Phật” ở trong câu này, vì lớp nghĩa ở đây rất là kiểu tỉ mỉ, theo như trong truyện là mang cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen và ảnh hưởng đến sự phát triển tính cách cũng như con đường của hai bạn, đặc biệt là nó còn đối nhau cả về mặt ý nghĩa lẫn vần điệu nữa. Nói chung là rất ưng cách xì poi nhẹ nhàng nghệ thuật mà vẫn rõ ràng như này = 2. Về tên đầu đề của hai quyển Đây là hai câu thơ trong bài “Ký Hoàng Cơ Phục” Gửi Hoàng Cơ Phục, được tuyển từ Sơn Cốc tập quyển 9, bản Tứ khổ toàn thư của Hoàng Đình Kiên. Bấy giờ tác giả làm giám Đức Châu nay thuộc Sơn Đông, nhớ đến bạn ở nơi xa nghìn dặm, cảm khái muôn phần, nên gửi thư tỏ bày nỗi nhớ Mọi người có thể tham khảo thêm trên Thi viện. Mình xin phép sử dụng bản dịch trong Lịch sử văn học Trung Quốc tập 2, NXB Giáo dục, 2003. Tiêu đề gốc của hai quyển là Đào lý xuân phong nhất bôi tửu Giang hồ dạ vũ thập niên đăng Bản dịch nghĩa theo Thi viện Cảnh hoa đào mận trước gió xuân cùng uống rượu Ngọn đèn trong đêm mưa trên giang hồ đã mười năm 3. Một điều mình rất tiếc là mình không thể hiện được hết cái hay ở văn phong của tác giả < theo mình thì Dương Tố viết rất chắc tay, diễn đạt dễ hiểu, câu cú có liên kết nhưng vẫn gãy gọn, sử dụng nhiều từ cổ mà mình không đủ trình để tìm từ tương đương trong tiếng Việt…, thành ngữ, điển tích điển cố và tham khảo rất nhiều tài liệu văn học kinh điển nữa ví dụ như Hồng Lâu Mộng, đam mê của bả luôn = nói chung là nghiên cứu khá kỹ càng, viết có tâm nên nếu có thể thì mọi người hãy đọc thẳng bản gốc cảm nhận được rõ hơn và ủng hộ tác giả nhaaaa Trời vừa đổ một trận mưa, trên đường đá đều ướt nhẹp, kẻ môi giới để cho lũ trẻ trú dưới mái hiên , chờ mấy ma ma trong phủ ra nhận người. Hạ Hầu Liễm chôn giữa đám đông, lúc có lúc không cọ chân lên đám bùn đất,bên mắt cá chân găm một vật cứng rắn, đó là một cây chủy thủ dao găm, do Đoàn thúc cho hắn dùng để phòng thân khi ra ngoài. Hắn dung mạo ưa nhìn, đặc biệt là cặp mắt kia cực kỳ giống mẫu thân , tựa như chứa đựng cả trời sao đêm, lấp lánh rực rỡ. Dọc theo đường đi thường có tiểu nha đầu tìm hắn bắt chuyện, nhưng hắn một mực không để ý tới. Trong mắt hắn, hắn cùng những nha đầu này không giống nhau, các nàng tóc dài não ngắn, chỉ biết là bị bán vào Tạ phủ có thể ăn no có thể mặc ấm, ai có chút tâm kế sẽ muốn leo lên giường chủ tử . Hắn Hạ Hầu Liễm lại không như vậy, hắn là thích khách trẻ tuổi nhất của Thật Diệp Già Lam, hắn không phải tới làm nô bộc, hắn tới là để giết người. Hắn như không có chuyện gì xảy ra ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua bốn phía. Sáng sớm người thưa thớt, trong ngõ hẻm vắng ngắt, đầu hẻm ngồi mấy tên ăn mày, gật gù ngủ. Hạ Hầu Liễm nghĩ , trong mấy tên ăn mày kia nhất định có người của Già Lam , chờ hắn thành công xâm nhập vào Tạ phủ, sẽ có người từ ngoài tường ném vào tờ giấy, nói cho hắn mục tiêu hành thích. Nói không chừng còn có người nửa đêm đi tới bên cửa sổ , nói cho hắn nội ứng Già Lam ở đâu. Mặc dù hắn cho tới bây giờ chưa từng tham gia màn ám sát nào của Gìa Lam, nhưng mẫu thân hắn mỗi khi kể chuyện dỗ hắn lúc ngủ đều nói như vậy —— thích khách Già Lam xuất quỷ nhập thần, thoắt ẩn thoắt hiện, giết người trong vô hình. Hắn ở trên núi mười hai năm, được đào tạo luyện đao, lúc rảnh rỗi thì bắt gà núi đuổi thỏ rừng, không dễ gì có cơ hội xuống núi tham dự ám sát, Đoàn thúc nói nếu như lần này thành công, Già Lam sẽ treo lên bảng khắc tên của hắn, để cho hắn trở thành một thích khách chân chính. Hắn mặc dù chưa cùng người khác tỷ thí qua, nhưng mẫu thân hắn là thích khách mạnh nhất Già Lam, hắn là nhi tử của mẫu thân, cũng tất sẽ trở thành kẻ mạnh nhất. Người môi giới đi tới, kiểm lại số lượng lũ trẻ, hắn ngoan ngoãn nghe lời, nín thở tĩnh khí mà ngồi. Thích khách đều như vậy, trước nay đều không gây sự chú ý. Hai ma ma cũng mấy tên nha hoàn mở cửa, vừa từ trong bước ra, tên môi giới liền một mặt tươi cười, nghênh đón "Người đều ở đây, đều là những đứa trẻ tay chân lanh lợi ngay ngay ngắn ngắn, một đứa năm đồng, đây chính là giá rẻ nhất thành Kim Lăng rồi." Ma ma dẫn đầu để cho bọn nhỏ đứng ngay ngắn, kiểm tra lần lượt, xác nhận không đứa trẻ nào đầu thừa đuôi thẹo, cụt tay cụt chân, cũng không có dáng dấp dưa vẹo táo nát, mới cùng tên môi giới trả giá một trận, sau đó đem người dẫn vào Tạ phủ. Hạ Hầu Liễm lỗ tai thính, nghe tên môi giới áng chừng ngân lượng trong tay, phun ra một câu "Nghèo kiết xác!" Mấy ma ma cùng nha hoàn đều khoác áo cũ, chỉ có ma ma dẫn đầu kia nhìn khá hơn chút, trên cổ tay có đeo một chiếc vòng cẩm thạch, nữ nhân đi cuối cùng trên áo còn có một miếng vá. " Này, đứa mặc áo xám kia, ngươi tới đây." Bất thình lình nghe một tiếng kêu, Hạ Hầu Liễm ngẩng đầu lên, thấy ma ma dẫn đầu đang chỉ hắn. Hạ Hầu Liễm đi tới, ma ma đem hắn giao cho nữ nhân mặc chiếc áo vá, nói "Đứa nhỏ này nhìn rất lanh lợi, các ngươi lãnh về dùng đi , đừng nói phu nhân bạc đãi Tam thiếu gia." "Lưu ma ma, cho thêm nô tỳ một người đi, trước đây phu nhân điều đi hai nha đầu liên tiếp, trong viện chỉ còn lại nô tỳ cùng một tiểu nha hoàn, người không đủ ."Nữ nhân kia có một gương mặt khổ sở, miệng giống như một hạt hạch đào, nhăn nhăn nhúm nhúm, phảng phất như bị ngâm trong nước đến nhăn lại. Ma ma hừ lạnh một tiếng, nói "Tam thiếu gia bất quá là một đứa trẻ, cần mấy người hầu hạ? Chẳng lẽ phải đem toàn bộ người trong phủ kêu lên hầu hạ Tam thiếu gia các ngươi sao? Tạ phủ lớn như vậy, khắp nơi đều phải dùng người, bây giờ mua mấy đứa trẻ này, bổ sung cho các ngươi một đứa liền vui trộm đi, lại còn dám được voi đòi tiên?" "Không dám không dám, Lưu ma ma bớt giận, một đứa là đủ rồi." Nữ nhân này liền vội vàng khom người xin lỗi, rồi kéo Hạ Hầu Liễm đi. Trên tay của bà ta thật nhiều vết chai sạn, mài lên tay Hạ Hầu Liễm đều cảm giác có chút đau, có điều Hạ Hầu Liễm cũng đã quen, tay của mẫu thân hắn bởi vì cầm đao kiếm, mà vết chai còn lớn hơn nhiều so với đôi tay này. "Sau này ngươi cứ gọi ta là Lan cô cô, ngươi tên là gì?" "Hạ Hầu Liễm." Hắn giả bộ dáng vẻ ngoan ngoãn, nhút nhát trả lời. "Liễm trong liễm gì?" " Liễm trong 'Thế hoành lục dã mênh mang ngoại, ảnh lạc hoành ba liễm diễm gian ' ." Lan cô kinh ngạc liếc nhìn Hạ Hầu Liễm, nói "Ngươi còn thuộc thơ?" Hạ Hầu Liễm trong lòng cả kinh, hắn quên mất những đứa trẻ bị bán khỏi nhà thì đều có gia cảnh nghèo khổ, đừng nói đáp thơ,đến chữ còn không nhận ra được mấy từ. Hắn vội vàng nói láo "Ta đều là nghe người khác nói, chỉ biết mỗi câu này." Lan cô cười nói "Biết đọc thơ thì tốt. Kinh Lan thiếu gia nhà chúng ta thích nhất đọc sách, ngươi có thể bồi được mấy câu, liền có thể khiến người vui vẻ. Ngươi biết chữ sao? Có đi học sao? 《Bách gia tính 》, 《Thiên tự văn 》, có từng đọc qua?" Nếu như xuân cung đồ cùng đao phổ cũng coi là sách, "Đọc qua một chút, chỉ biết viết tên mình thôi." Lan cô vỗ một cái lên tay Hạ Hầu Liễm, ôn hòa cười nói "Thế cũng tốt lắm rồi, cô cô ta cũng có biết được mấy chữ đâu." Dọc theo đường đi đụng phải không ít nha hoàn người ở, Lan cô thường dừng từ xa hành lễ, hoặc là tránh bọn họ đi vòng. Nha hoàn người ở làm như không thấy Lan cô cô, Hạ Hầu liễm không khỏi ngờ vực trong lòng. "Nghe nói lão gia ngày mai trở về phủ rồi, Đại phu nhân đang vô cùng vui mừng, mọi người tay chân nhanh nhẹn chút, phòng lão gia hôm nay phải dọn dẹp xong."hai nha đầu phía trước đang nói chuyện, Lan cô cô hành một lễ, rồi cứ thế đi qua. "Vui mừng cái gì nha, ta nghe nói lão gia đắc tội Ngụy công công trong cung, bị điều ra bên ngoài, chúng ta cẩn thận một chút, chớ tự tìm xui xẻo." "Lão gia cũng thật là, cần gì phải đi đắc tội Ngụy công công chứ ? Bỗng dưng bị tội." Thanh âm xa dần, Hạ Hầu Liễm cúi đầu đi, một nha hoàn mặt tròn nhìn khoảng mười ba mười bốn tuổi từ đối diện đi tới, nói "Cô cô! Nô tỳ tới đón người, í, làm sao lại lãnh về một tiểu tử miệng còn hôi sữa?" "Tới đây, Tiểu Liễm, gọi Liên Hương tỷ tỷ." Lan cô cô nói. "Liên Hương tỷ tỷ." Hạ Hầu Liễm ngoan ngoãn chào hỏi. Liên Hương liếc Hạ Hầu Liễm một cái, bất mãn nói "Một tiểu tử miệng còn hôi sữa là cái chuyện gì a? Còn bắt chúng ta chăm sóc nữa sao. Đại phu nhân ức hiếp người quá đáng, mỗi ngày quét dọn, giặt đồ, nhổ cỏ đều cần người, chúng ta chả lẽ biết phân thân thuật sao?" Lan cô cô kéo Liên Hương, lắc đầu nói "Bỏ đi,bỏ đi, đừng nói nữa, chúng ta ba người hầu hạ thiếu gia là đủ rồi. Aiya, ngươi sao lại đi ra đây? Ngươi sao lại để cho thiếu gia một mình ở trong phòng chứ ?" "Không việc gì, thiếu gia đang ngủ trưa rồi." Lan cô không yên tâm, ba người bước nhanh hơn,hướng về phía Thu Ngô viện. Hạ Hầu Liễm cảm thấy bọn họ xuyên ngang cả tòa phủ đệ, chung quanh cảnh trí càng ngày càng đổ nát, đi thời gian một nén nhang mới nhìn thấy góc cửa Thu Ngô viện. Còn chưa vào cửa, ba người liền nghe thấy bên trong đùng đùng một trận tiếng nồi chén gáo chậu bị quăng đập , còn có một tiếng thiếu niên rống to. "Đem sách trả lại cho ta! Trả lại cho ta!" Lan cô cùng Liên Hương vọt vào trong, Hạ Hầu Liễm đuổi theo phía sau, chỉ thấy trong sân một mảnh hỗn độn, một thiếu niên nhỏ bé bị mấy tên nô bộc đè xuống , mặt đều là bùn đất, một tên tai to mặt trắng mập mạp đứng ở bên cạnh, mũi tai đều tròn vo sáng bóng . Vào phủ tới nay, Hạ Hầu Liễm thấy người nào cũng gầy bé bé, hóa ra béo bở của toàn phủ đều dồn hết lên người này. Thiếu niên Kim Lăng có thói quen bôi son chát phấn, tên mập kia sợ là cũng có hiểu biết sâu sắc với vẻ ngoài của chính mình, cũng bôi son phấn, chẳng qua là hơi quá đà, Hạ Hầu Liễm cùng hắn cách xa mấy bước, vẫn bị mùi phấn xộc vào mũi, khiến đầu óc choáng váng. "Cái gì gọi là trả lại cho ngươi? Sách này vốn chính là của ta, coi như ta không cần, đáp ra bên ngoài , đó cũng là của ta, ai cho phép loại cẩu tạp chủng người nhặt về xem?" Tên mập đem sách xé nát bét, hung tợn nói, "Cái bộ dạng rách nát như ngươi, còn đòi đọc sách? Sao nào, ngươi muốn thi cử? Muốn làm quan ?Ngươi nằm mơ đi, con trai tiện tỳ, cả đời cũng chỉ có thể là tiện tỳ cho bổn thiếu gia!" "Ta giết ngươi! Ta giết ngươi! Không được mắng mẹ ta! Không được mắng mẹ ta!" Thiếu niên hết sức giãy giụa, mặt giận đến đỏ bừng, trong mắt đều là tia máu. Liên Hương cùng Lan cô quỵ xuống đất không ngừng dập đầu, khóc lóc nói "Đại thiếu gia, bỏ qua cho Tam thiếu gia đi, bỏ qua cho Tam thiếu gia đi!" "Cút qua một bên đi! Người đâu,, mau lục soát cho ta lục soát, tìm xem hắn còn dám giấu sách ta ở đâu? Cũng lục soát ra xé sạch sẽ!" Gia đinh lật hết từ trong gia ngoài, cơ hồ đem cả tòa viện xới tung, ngay cả giấy nháp trong phòng cũng bị đem xé sạch, thành một đống giấy vụn vất đầy trên đất . Kì thực cũng không nhiều, cộng thêm giấy nháp, cũng chỉ chất thành một đống nhỏ. Tam thiếu gia ngơ ngẩn nhìn đống giấy vụn đầy đất, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên mập kia, nói "Nếu có một ngày ta lên như diều gặp gió, ắt sẽ khiến ngươi chết không ..." Lời còn chưa nói hết, một tên gia đinh liền một cước đem hắn đá lộn nhào trên đất, cười to nói "Còn lên như diều gặp gió chứ ? cái mạng tiện lăn lộn trong bùn lầy, ai cũng không sửa được đâu!" Hạ Hầu Liễm đứng dựa ở bên tường , nhìn đến mức trong lòng nổi giận, tay không tự chủ sờ lên chủy thủ bên ủng, lại suy nghĩ một chút, không được, thích khách không thể bại lộ mình. Hắn cưỡng bách mình nắm tay dời đi, an tĩnh co lại thành một nắm đấm. Tên mập đứng ở cạnh Tam thiếu gia , từ dưới đất hốt lên một nắm giấy vụn, tay trái nắm lấy mặt y, đem giấy vụn nhét thẳng vào miệng. Tam thiếu gia giãy giụa, gia đinh đè chặt hắn, nhìn hắn ho khan không ngừng đều thi nhau cười. Lan cô cùng Liên Hương muốn xông tới, bị những tên gia đinh khác ngăn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tam thiếu gia đỏ mắt nằm trên đất. "Tạ Kinh Lan, ngươi nghe đây, tiện tỳ mẹ ngươi ban đầu thừa dịp cha ta uống rượu say leo lên giường cha ta mới có ngươi, ngươi chính là một cẩu tạp chủng, còn vọng tưởng đi học làm quan? Dẹp ý niệm này đi, mẹ ta cho ngươi mặt mũi, mới để cho ngươi còn có một danh thiếu gia, ngươi nếu không an phận, bổn đại gia ta để cho ngươi cùng nô tỳ già không chết kia lăn đi cọ bô." Tên mập kia từ trên đỉnh đầu hẳn vung đám giấy vụn xuống, giấy vụn như bông tuyết rơi đầy mặt và đầu cổ hắn, một đám người cười to, nghênh ngang mà đi. Lan cô cùng Liên Hương đỡ Tạ Kinh Lan dậy, hai người phủi bụi trên người hắn, trong mắt đều ngập nước mắt. "Đại thiếu gia làm sao có thể khi dễ Tam thiếu gia như vậy? Những sách này đều là hắn không cần, Tam thiếu gia chúng ta từ trong kho hàng nhặt về cũng không được, lại đem sách xé thành như vậy." Liên Hương tức tối bất bình, nhìn thấy Tạ Kinh Lan mím môi không nói, thần sắc mềm nhũn , nói, "Thiếu gia...hay thôi chúng ta đừng đọc nữa, aiya, không giấy không mực, bây giờ sách cũng mất, hay là bỏ đi." Tạ Kinh Lan không để ý tới nàng, Lan Cô cầm tới cây chổi, muốn đem giấy vụn trên đất quét sạch sẽ. Tạ Kinh Lan đứng lên ngăn nàng lại, nói "Chớ quét, đem thu vào trong nhà, ta còn có thể dính lại." "Nhưng cũng rách thành như vậy, lại còn mấy quyển cùng xé nát một chỗ, có thể dính trở lại sao?" "Có thể, để ta làm." "Đúng rồi, hôm nay nô tỳ mang về Tiểu Liễm biết chữ, có thể giúp thiếu gia. Tiểu Liễm, ngươi ở đâu, mau tới đây, thỉnh an thiếu gia." Hạ Hầu Liễm nghe vậy, vội vàng chạy tới, xiêu xiêu vẹo vẹo bái Tạ Kinh Lan một lễ. Đi tới gần, Hạ Hầu Liễm mới nhìn rõ dung mạo vị tiểu thiếu gia này. Mặc dù mặt đầy bùn đất, nhưng không giấu được tú sắc giữa hai chân mày, đuôi mắt như nét bút vuốt qua một đường, hơi hướng lên, họa ra một vẻ phong lưu , có điều sắc mặt lại tái nhợt, giống như có bệnh, dáng vẻ như cơm ăn không no. Hóa ra là một kẻ yếu ớt như đàn bà, không trách tay chân không có tý sức lực nào. Nam nhân Già Lam ai cũng thân thể cường tráng, cỡi quần áo liền là từng bắp thịt rắn chắc. Hạ Hầu Liễm hàng năm ở trên núi, gặp được đều là nam nhân đã qua muôn ngàn thử thách, từ trong tử địa bò ra trở về, chưa từng thấy qua ai thân thể lại suy nhược yếu ớt như tiểu thiếu gia này, lập tức trong lòng có chút không coi trọng hắn. Tạ Kinh Lan ngước mí mắt quan sát Hạ Hầu Liễm một cái, thấy hắn tóc mai tán loạn, trên mặt không biết dính lên thứ gì bẩn thỉu, chỗ đen chỗ xám, giống một con khỉ sống sờ sờ, không nhịn được cau mày nói "Thứ đồ gì thế này? Ta không cần, trả về đi." Hạ Hầu Liễm "..."

đốc chủ có bệnh